những câu chuyện kinh doanh thất bại
Câu hỏi mà em muốn đặt ra để các bác cùng chia sẻ là đối với người mới bước chân vào kinh doanh thì cần phải chuẩn bị những gì? Yếu tố nào là quan trọng nhất để quyết định hoạt động kinh doanh đó thành công và thất bại.
Bạn đang xem: Câu chuyện kinh doanh thất bại. Một thời hạn sau, thực trạng kinh doanh của người sử dụng dần vậy đổi, hầu hết người bạn bè thiết cũng lần lượt ra đi cùng số lượng đơn hàng thì giảm dần.
Với sự phát triển mạnh mẽ của xã hội, bảo thủ sẽ dẫn đến những thất bại trong kinh doanh quán ăn bởi nó khiến công việc bán hàng của bạn dần đi vào bế tắc. Bác Hồ từng nói:"Tư tưởng bảo thủ là như những sợi dây cột chân cột tay người ta, phải vứt nó đi
6 câu chuyện vượt thất bại của người thành công Rõ ràng không thể phủ nhận thất bại là "bước lùi" cần thiết, để chờ đợi một thay đổi lớn lao và rõ ràng hơn trong tương lai. Ai ai trong chúng ta cũng từng đối mặt với thất bại, ở một giai đoạn nhất định nào đó trong cuộc đời. Điều thật sự quan trọng là cách mà bạn phản ứng và học hỏi từ thất bại đó.
Còn cung phúc đức là cung vị khí số của hôn nhân. Lúc đối mặt với chuyện thất tình (họ dễ thất tình hơn người khác) thường thường cách suy nghĩ tiêu cực sẽ ảnh hưởng đến suốt cuộc đời, vấn đề vốn nhỏ xíu mà họ làm như sắp tận thế, khiến cho bạn bè
Mặc dù kinh doanh công ty thất bại nhưng anh bạn tôi đã học được nhiều bài học từ đấy. Anh nói với tôi rằng: "Kết cục, tôi đã không còn là một doanh nhân, nhưng tôi đã học được nhiều điều". Anh chia sẻ, điều đầu tiên anh hiểu được là "cảm giác khi trả lương".
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Tôi là người thích kinh doanh và đã trải qua nhiều thất bại trong kinh doanh. Người ta thường nói “Thất bại là mẹ của thành công”. Câu nói này không sai nhưng cũng không đúng. Bởi tôi đã chứng kiến rất nhiều người khởi nghiệp sau khi vấp ngã đã không thể gượng nổi dậy để đi lần thất bại trong việc kinh doanh riêng, chúng ta sẽ mất đi rất nhiều nguồn lực.– Về thời gian chúng ta cống hiến rất nhiều thời gian cho doanh nghiệp của mình nhưng không có kết quả. Và bạn biết rồi đó, thời gian là thứ cực kỳ quý giá bởi khi càng nhiều tuổi, nhiệt huyết khởi nghiệp của cá nhân thường có xu hướng giảm dần.– Về tiền bạc không thất bại nào trong kinh doanh không gắn liền với mất mát về tài chính. Ít nhất, bạn đã mất tiền đầu tư cơ sở vật chất cho doanh nghiệp và để rồi đến lúc thất bại, bạn sẽ rất may mắn nếu tình trạng tài chính của bạn là con số 0. Trên thực tế, rất nhiều bạn bè của tôi sau khi thất bại đã phải bắt đầu với con số âm, tôi cũng không phải ngoại lệ. Và trong thời buổi kinh tế hiện nay, đồng tiền kiếm được là vô cùng quý giá.– Về tâm lý đây là mất mát vô hình nhưng lớn nhất. Khi khởi nghiệp, chúng ta đầy khát khao, đam mê, hoài bão để rồi khi đối diện với thất bại, chúng ta sẽ phải đối diên với hàng loạt câu hỏi “Tôi thật kém cỏi”, “Tôi thật vô dụng” và chưa kể là những ánh mắt của bạn bè, người thân luôn xoáy vào bạn. Những câu nói dè bỉu “Tao đã bảo rồi mà…” sẽ luôn khiến bạn cảm thấy dằn rào cản về mặt tâm lý mới là điều kinh khủng nhất, là yếu tố tôi chứng kiến nhiều bạn bè của mình sau khi vấp ngã đã không thể một lần nữa phá rào để khởi nghiệp khi rất nhiều sách vở đề cao sự thất bại thì hãy cẩn thận, tốt hơn hết là tránh được thất bại mà vẫn gặt hái được thành công, đó mới là điều tốt nhất. Nếu bạn yêu thích thất bại, tốt hơn cả là bạn nên có nhiều tiền, nhiều thời gian và có thần kinh dĩ tôi nói vậy vì mỗi lần khởi nghiệp thất bại, tôi thường phải mất từ 1 đến 2 năm mới có thể hồi phục lại được và tiếp tục khởi nghiệp trở lại. Sau này, khi nhìn lại, tôi mới thấy rằng có nhiều thất bại của mình diễn ra một cách rất ngu xuẩn. Thực tế, những thất bại này hoàn toàn có thể tránh nghiệm thất bại sau đó thành công là điều tốt. Nhưng tốt hơn cả là quan sát, học hỏi để tránh khỏi thất bại cần thiết. Chúng ta không nhất thiết phải sờ vào điện 220 volt để biết rằng điện giật có thất bại cũng vậy, có nhiều thất bại trong khởi nghiệp được lập đi lập lại và nếu quan sát một cách kỹ càng, học hỏi một cách chân thành, chúng ta sẽ tránh được thất bại và giúp chúng ta tiết kiệm được những nguồn lực khổng lồ về mặt thời gian cũng như tiền đã rất nhiều lần thất bại nhưng tôi xin kể 3 câu chuyện khởi nghiệp thất bại của mình, và những thất bại đó đã cho tôi những bài học gì. Mong các bạn tránh được những thất bại mà tôi đã vấp phải.>>Câu chuyện khởi nghiệp thứ nhấtTôi vốn học Đại học Ngoại ngữ nay là Đại học Hà Nội. Từ thời sinh viên, tôi và các bạn bè cũng lớp đã có những hợp đồng dịch. Mức giá khi đó là đồng/trang. Điều đáng nói Định nghĩa của 1 trang giấy ở đây có mức độ co giãn rất lớn khi mà các công ty dịch đưa cho chúng tôi những tờ giấy A4 nhưng căn lề ra sát dòng, font chữ không bao giờ là 12 mà chỉ là 10, đặc biệt, không bao giờ xuống khi ra trường, dù đã có công việc chính thức nhưng ngoài giờ, tôi vẫn nhận dịch với những hợp đồng dịch tốt hơn nghĩa là ít chữ hơn và tiền nhiều hơn. Đôi khi, một mình không đủ thời gian dịch, tôi chia sẻ lại cho bạn bè và cùng nhau một thời điểm, tôi ngồi cùng hai người bạn và nói “Chúng ta nên thành lập một công ty về dịch thuật. Quay lại trường tìm những bạn sinh viên tốt. Chia sẻ những bản dịch cho mọi người. Sinh viên sẽ được chúng ta đối xử tốt hơn. Chúng ta cũng sẽ thỏa sức nhận nhiều hợp đồng dịch lớn và kiếm nhiều tiền hơn”.Và thế là chúng tôi bắt tay vào thành lập một Trung tâm Dịch thuật, hì hục thiết kế logo, làm web, in danh thiếp với hi vọng về những viễn cảnh tươi tâm lay lắt được vài tháng thì dừng hoạt động.– Nguyên nhân Chẳng ai trong số chúng tôi quyết định nghỉ việc để về làm toàn thời gian cho công việc kinh doanh của mình cả. Bởi công việc hiện tại của cả ba đều ổn định, thu nhập tốt và khi bắt tay vào thực hiện dự án dịch thuật, không ai có đủ thời gian để chạy hai công việc cùng một lúc.– Bài học Sau này, tôi gặp gỡ nhiều bạn bè, chứng kiến nhiều startup và cũng được bạn bè rủ tham gia vào những startup khác hỏi đầu tiên tôi luôn đặt ra là “Ai sẽ quyết định làm toàn thời gian, sống chết cho dự án này”. Nếu mọi người đều chỉ tham gia với tư cách bán thời gian, tôi sẽ dừng việc hợp tác ngay lập tức, cho dù là đội hình đó có kinh nghiệm đến mấy, có bằng cấp cao đến mấy. Bởi khi khởi nghiệp, công việc tư duy rất nhiều nhưng công việc chân tay còn nhiều hơn gấp bội. Bạn cần phải có người xắn tay vào làm việc cật lực, toàn tâm, toàn ý, may ra thành công mới mỉm cười với bạn.>>Câu chuyện khởi nghiệp thứ haiMột người bạn tôi rất nể trọng trong lĩnh vực công nghệ rủ tôi khởi nghiệp. Đó là thời điểm năm 2008 khi làn sóng thương mại điện tử còn khá mới mẻ. Lĩnh vực gì “ERP – phần mềm quản trị doanh nghiệp”. Người bạn tôi nói “Đây là lĩnh vực của tương lai. Doanh nghiệp sẽ quản trị toàn bộ nhân sự, kế toán trên nền tảng ERP”.Thú thực là lúc đó tôi cũng không biết ERP là gì, chỉ nhớ mang máng vì đã đọc quá nhiều sách về Bill Gates, Steve Jobs, Micheal Dell và bị ám ảnh bởi những thương vụ khởi nghiệp tỷ đô ở thung lũng Silicon hoa nhanh chóng bị người bạn thuyết phục với lời khẳng định “Phần mềm này ở nước ngoài có giá lên đến hàng chục ngàn đô. Tao có thể làm được chỉ với vài chục triệu”.Giấc mơ làm giàu bùng cháy để rồi tắt ngấm sau… chưa đầy 1 năm.– Nguyên nhân Người bạn tôi vật lộn mãi nhưng không thể nào làm ra được sản phẩm demo. Trong khi đó, chi phí nuôi nhân viên kỹ thuật, nhân viên bán hàng, tiền thuê nhà hàng tháng rất cùng, khi sản phẩm ra đời, chúng tôi đi chào hàng thì chẳng doanh nghiệp nào mua. Thú thực là ai dám trao toàn bộ hệ thống dữ liệu doanh nghiệp cho hai thằng nhóc với một công ty hoàn toàn không có thương hiệu trên thị trường.– Bài học Sau này, khi tham gia tư vấn hoặc tham gia trực tiếp vào một số doanh nghiệp khởi nghiệp, các câu hỏi tôi luôn đặt ra là “Bao nhiêu lâu thì sản phẩm ra đời?”; “Ngân sách nuôi công ty đến lúc sản phẩm ra đời là bao nhiêu?”; và “Bao nhiêu tiền sẽ được chi ra để làm thương hiệu nhằm thuyết phục khách hàng mua sản phẩm?”.Nếu 3 câu hỏi trên chưa được trả lời thấu đáo, tôi sẽ chờ đợi đến thời điểm chín muồi hơn để bắt đầu.>>Câu chuyện khởi nghiệp thứ baSau khi ra trường, tôi làm việc trong lĩnh vực du lịch. Nhận thấy thị trường nhà hàng chuyên dành cho khách du lịch có tiềm năng, tôi cùng hai người anh cùng nghề nữa quyết định gọi vốn mở nhà hàng du ít vốn nên chúng tôi quyết định gọi thêm vốn từ những anh em, bạn bè khác cũng làm trong lĩnh vực du lịch. Một phần lo sợ mơ hồ rằng sau này công ty lớn mạnh, những cổ đông lớn hơn sẽ chiếm đoạt tâm huyết do mình gây dựng nên chúng tôi quyết định những cổ đông góp vốn không được góp quá 20% cổ phần. Rất nhiều người tham gia góp vốn và dự án nhà hàng được hình thành với danh sách cổ đông ban đầu lên tới gần chục hơn 1 năm nhà hàng hoạt động, tôi cùng với một cổ đông sáng lập khác rút vốn khỏi dự án.– Nguyên nhân Nguyên nhân không hẳn đến từ việc kinh doanh. Thực tế công việc kinh doanh khá suôn sẻ và nhà hàng đã có độ phủ rộng tới toàn bộ các công ty du lịch tại Hà Nội với lượng khách khá ổn định. Tuy nhiên, sự tan rã đến tự nội bộ cổ người không phải là điều tệ hại. Điều tệ hại là khi bạn có nhiều người tham gia góp vốn, bạn cần phải có luật chơi thật sòng phẳng và rõ ràng ngay từ ban đầu. Nếu không, sự va chạm của những cái tôi lớn và tư duy “tôi là cổ đông, tôi là chủ” sẽ khiến doanh nghiệp mất quá nhiều thời gian giải quyết những vấn đề nội bộ rồi không thể vươn mình lên một tầm vóc lớn được.– Bài học Vậy có nghĩa là bạn nên khởi nghiệp một mình? Không!Những câu chuyện kinh doanh đã đề cao quá nhiều đến vấn đề cá nhân. Một mình Steve Jobs không thể khởi nghiệp thành công nếu thiếu thiên tài kỹ thuật Steve Wozniak và tư duy marketing ban đầu của Mike Markkula. Một mình Bill Gates đã không thể thành công nếu thiếu sự đóng góp của Pall Allan trong những ngày đầu lập khởi nghiệp, chúng ta cần có một ê kíp làm việc. Điều đáng nói, ê kíp này của những công ty khởi nghiệp thường là bạn bè. Bạn bè thường có một điểm chung nào đó. Có quá nhiều điểm chung chỉ tốt khi chúng ta nói chuyện cafe, còn thực ra không tốt cho doanh nghiệp khi khởi sự. Bởi ê kíp làm việc cần những con người với kỹ năng khác tưởng là một bộ ba với kỹ năng Sản phẩm – Marketing – Vận hành. Đó là ba chân kiềng vững để doanh nghiệp có thể vượt qua những sóng gió ban đầu và tìm kiếm cơ hội trong tương nhiên, bài học lớn hơn cả khi tham gia vào các dự án khởi nghiệp, đó là sau này khi bắt đầu những dự án khác, những cổ đông cũ vẫn sẵn sàng tiếp tục góp vốn cùng với tôi. Bởi trong quá trình làm việc, tôi đặt nguyên tắc “Minh bạch tài chính” lên hàng có thể thất bại do thiếu kỹ năng, thiếu may mắn hay thiếu cả hai, cổ đông có thể chê trách bạn nhưng bạn sẽ vẫn có cơ hội làm lại bởi con đường kinh doanh còn dài với những người đam mê khởi nghiệp. Nhưng nếu bạn nhập nhằng về tài chính, cơ hội làm lại đối với bạn là rất nhỏ. Bởi không ai muốn tham gia doanh nghiệp với một người không minh bạch tài DNSG Lượt xem 1,927
Special Thời sự Đầu tư Bất động sản Quốc tế Doanh nghiệp Doanh nhân Ngân hàng Tài chính - Chứng khoán Sau khi lập công ty bất thành và chuẩn bị quay lại làm công, chàng kĩ sư IT nhận ra doanh nhân muốn thành công trước hết công ty phải có thu nhập ổn định, đồng thời hiểu được tầm quan trọng của dự phòng tài chính để ứng phó những lúc khó khăn. Khởi nghiệp hiện là một xu thế ở Việt Nam nhưng tỷ lệ thất bại rất cao, trên 80% công ty bị phá sản trong 3 năm đầu tiên. Bài học kinh nghiệm từ những công ty này luôn có giá trị với người trong cuộc lẫn cộng đồng. Dưới đây là câu chuyện được chia sẻ bởi doanh nhân Nguyễn Tuấn Quỳnh - CEO của Saigon Books gửi đến độc đang xem Câu chuyện kinh doanh thất bạiKhởi nghiệp thất bại trở lại đi làm thuê, nhưng khác trước đây, anh đã có kinh nghiệm "làm chủ" nên lần này sẽ cống hiến cho việc kinh doanh của công ty nhiều hơn"Người bạn tôi là kỹ sư phần mềm, làm việc trong một công ty công nghệ thông tin. Anh làm việc chuyên nghiệp và tận tâm nên khách hàng của công ty đã khuyên ra làm riêng, họ sẽ chuyển đơn hàng sang cho anh. Vậy là anh quyết định khởi nghiệp và khách hàng đó trở thành đối tác chiến lược của công ty thời gian sau, tình hình kinh doanh của khách hàng dần thay đổi, những người bạn thân thiết cũng lần lượt ra đi và số lượng đơn hàng thì giảm dần. Anh nhận ra sự bấp bênh khi chỉ phụ thuộc vào một khách hàng duy nhất nên đã cố gắng tìm kiếm khách hàng nhưng, vì anh không có nhiều mối quan hệ nên không thể tìm ngay được khách hàng. Anh nghĩ đến việc lập nên các trang web dịch vụ, nhưng rồi các trang này vẫn không được khách hàng sử dụng nhiều nên tình trạng thua lỗ kéo dài. Tiếp theo, không còn khả năng trả lương cho nhân viên, dẫn đến việc anh buộc lòng phải quyết định đóng cửa công dù kinh doanh công ty thất bại nhưng anh bạn tôi đã học được nhiều bài học từ đấy. Anh nói với tôi rằng "Kết cục, tôi đã không còn là một doanh nhân, nhưng tôi đã học được nhiều điều".Anh chia sẻ, điều đầu tiên anh hiểu được là "cảm giác khi trả lương". Nhân viên luôn nghĩ việc nhận lương mỗi tháng là chuyện đương nhiên nhưng khách hàng họ lại không nghĩ là sẽ phải trả tiền cho công ty mỗi tháng. Đây thật sự là việc khắc nghiệt nhưng để làm cho nhân viên hiểu điều này lại là chuyện khó khăn. Tuy nhiên, muốn tồn tại, bạn buộc phải nói rõ cho nhân viên thấm nhuần nếu khách hàng không trả tiền cho công ty thì chúng ta sẽ không có thu nhập và công ty sẽ phá sản. Cho nên, các bạn hãy làm tốt nhất để khách hàng sẵn sàng trả bài học thứ hai là tầm quan trọng của "dự phòng tài chính". Khi anh còn làm công ăn lương, thấy công ty có doanh thu lớn, anh luôn nghĩ là công ty trả lương cho mình quá thấp. Tuy nhiên, sau này anh hiểu là công ty phải đóng thuế, trả lương, bảo hiểm các loại cho nhân viên và nhiều loại chi phí khác... Khi gặp rủi ro, không có đơn hàng, công ty vẫn phải tiếp tục trả lương cho nhân viên. Chính vì thế, anh đã học được là bao giờ cũng cần phải có số tiền dự phòng cho công ty trong những hoàn cảnh khó thứ ba, muốn vẽ nên một kế hoạch kinh doanh lớn lao trong tương lai thì cần phải có thu nhập ổn định trong hiện tại. Những việc anh đã làm là vẽ ra một tầm nhìn lớn, tạo ra một mô hình kinh doanh nhưng lại không làm được điều gì cao cả, hiệu cho biết đã gọi điện thoại cho khách hàng chiến lược để hỏi "có việc gì để làm không? Hoặc nhờ vả "hãy giới thiệu khách hàng cho tôi". Nghĩa là anh luôn trông chờ vào việc được giới thiệu khách hàng. Anh xem sách báo, trong đó thường bảo là để trở thành nhà kinh doanh, nhà quản lý xuất chúng thì phải làm nên "mô hình kinh doanh thật hoàn hảo"; phải "đưa ra sản phẩm khác biệt"... nhưng hầu hết các công ty trước khi làm được điều đó, anh nghĩ mọi người cần phải dốc sức lo cho sự tồn tại của công ty trước đã. Không sống được trong hiện tại thì không thể mơ mộng cho tương lai. Thiếu vốn và kiến thức, kinh nghiệm khởi nghiệp vẫn luôn được đề cập như những khó khăn lớn nhất đối với các doanh nghiệp khởi nghiệp... Một hãng bánh quy đặc biệt tại Mỹ từng phá vỡ rào cản để tạo ra thị hiếu mới cho người dùng, song những quyết định sai lầm đã khiến người lãnh đạo rơi vào cảnh bi đát. Khi Wally Amos thành lập hãng bánh quy nổi tiếng của Amos vào năm 1975, thương hiệu này đã trở thành một trong những câu chuyện thành công khó tin nhất trong ngành thực trỗi dậy và sụp đổ của Wally Amos đã trở thành một trong những câu chuyện được nhiều người quan tâm. Dưới đây là câu chuyện về một người đàn ông da màu đã phá bỏ rào cản sắc tộc và làm thay đổi thị hiếu người tiêu dùng Mỹ, theo là ai?Wally Amos, Jr sinh ra ở Florida vào năm 1936. Ông chuyển đến New York năm 12 tuổi để sống với dì Della. Amos đã bỏ học trung học, nhưng giành được bằng khi đang phục vụ trong Lực lượng Không quân. Năm 1957, ông trở lại New York và gia nhập William Morris, nơi chuyên môi giới biểu diễn tại nơi này, bằng tài năng của mình, từ một nhân viên xử lý chứng từ da màu, Amos nhanh chóng trở thành người đại diện tài năng. Ông đứng đầu bộ phận rock’n’roll và giúp công ty ký kết với một loạt nghệ sĩ nổi tiếng thời nhiên, khi nhận ra công việc không hề đơn giản và gặp biết cố, ông đã bắt đầu học nướng bánh theo công thức của dì Della. Về sau, con trai ông, Shawn Amos, nhạc sĩ và tác giả của Cookies & Milk chia sẻ trên tờ The New York Times năm 1975 “Bánh quy là một thú vui để giải tỏa căng thẳng. Các nhà sản xuất hương vị ở Hollywood bắt đầu chú ý “Tôi muốn đến các cuộc họp với những người làm công ty thu âm hoặc điện ảnh và mang theo một ít bánh quy”. Rất nhanh sau đó, mọi người đều yêu thích bánh quy do cha tôi làm”. Wally Amos, nhà sáng lập thương hiệu bánh quy Amos nổi tiếng. Ảnh Los Angeles Magazine.Wally Amos ra mắt thương hiệu Amos vào năm 1975Năm 1975, Amos khai trương cửa hàng đầu tiên trên Đại lộ Sunset của Los Angeles. Đây không phải là một nơi quá khó để bánh bánh quy bởi nơi này hội tụ gần như đầy đủ mọi thứ, từ các văn phòng cho tới cả những tệ nạn xã hội. Vì vậy, nơi này vượt ra khỏi khuôn khổ thông thường, và mọi người có thể dễ dàng tìm thấy cửa hàng thêm Cách trang điểm trong suốt kiểu hàn quốc trong 5 bước, hướng dẫn cách trang điểm đẹp như sao hànThời điểm đó, ông Wally Amos mới ly hôn nên hầu như dành toàn bộ thời gian ở cửa hàng cùng con trai. Shawn nói “Tôi đã đứng trên các thùng sữa để gọi điện cho khách hàng. Tôi làm ở phía trước, bố nướng bánh phía sau. Thời điểm đó, chúng tôi bán ba loại bánh quy gồm sô cô la chip bơ đậu phộng, sô cô la chip và chip bơ nướng cùng hồ hiệu Amos nhanh chóng sau đó nhận được sự ủng hộ từ các nhà đầu tư nổi tiếng như Marvin Gaye và Helen Reddy, những người đã rót vào USD để mở rộng danh mục đầu mấy chốc, thương hiệu này đã nhanh chóng đạt được thành công, suất hiện cả ở trong những buổi tiệc có quy mô lên tới người. Ngay trong năm đầu tiên hoạt động, Công ty Bánh quy Amos đã bán được sản lượng trị giá lên tới USD và sau đó đạt doanh thu tới 12 triệu USD vào năm 1982. Nói theo cách riêng, Wally Amos đã tạo ra “con chip trong ngành thực phẩm”.Thành công nhanh chóngJesse Szewczyk, tác giả của Cookies The New Classics, cho biết “Khái niệm về một loại bánh quy không chất bảo quản, được làm thủ công thực sự không quá phổ biến. Trong thời đại sản xuất hàng loạt, Amos đặt mục tiêu vào thứ gì đó cao cấp hơn các sản phẩm trong siêu thị địa phương, phân phối bánh quy của mình ở Macy’s và Bloomingdale’ thậm chí còn xuất hiện trong Cuộc diễu hành Ngày Lễ Tạ ơn của Macy từ năm 1977 đến năm 1981. Amos đã nâng tầm một sản phẩm được xem như một vật dụng hàng ngày thành một trải nghiệm độc đáo cho người sành ăn”.Wally Amos tiếp tục xuất hiện với tư cách khách mời trên các chương trình truyền hình ăn khách như “The Jeffersons” và “Taxi”. Amos cũng tổ chức một bữa tiệc với những khách mời nổi tiếng bao gồm Andy Warhol và Muhammad Ali. “Thức ăn là một phần của văn hóa đại chúng, cũng giống như thời trang”, Jesse Szewczyk nhấn vậy, việc bánh quy sô cô la chip cao cấp đầu tiên ra mắt đã dẫn đến sự cạnh tranh gia tăng, cùng với đó là sự xuất hiện của những đối thủ mới như Mrs. Fields, Duncan Hines hay Nabisco. Những thứ này bắt đầu ảnh hưởng tới thị phần sụp đổAmos đã phải vật lộn để theo kịp tốc độ phát triển nhanh chóng của thương hiệu. Đến năm 1985, Famous Amos lỗ USD dù đạt doanh thu 10 triệu USD. “Ông ấy không phải là một doanh nhân. Cha tôi chỉ là một nhà tiếp thị tuyệt vời và có tài năng về quảng cáo. Dù vậy, quả thật ông ấy đã đưa ra nhiều quyết định sai lầm”, con trai ông Wally Amos chia tiếp tục huy động tiền trong khi pha loãng vốn chủ sở hữu của công ty. Thậm chí, có lúc ông phải bán cả nhà. Năm 1985, Amos bán phần lớn cổ phần cho Bass Brothers Enterprises với giá 1,1 triệu USD.“Ông ấy phải làm như vậy để cứu công ty khỏi bờ vực sụp đổ. Ông ấy là một người bốc đồng. Chính điều này có thể khiến bất kỳ ai mất cơ hội, vì rất khó để lắng nghe người khác khuyên bảo. Ông ấy luôn tin rằng mình đúng”, Shaw kể hai lần đổi chủ sau đó, các chủ sở hữu mới đã bổ sung các thành phần ổn định trong thời hạn sử dụng và định vị lại bánh quy như một thương hiệu giá cả phải chăng, khiến người sáng lập nổi tiếng của hãng phải rời đi. Năm 1992, President Baking Company đã mua lại Famous Amos với giá 61 triệu USD, gấp 55 lần số tiền mà Wally Amos đã bán cổ phần kiểm soát của mình chỉ vài năm trước gì đã xảy ra với Wally Amos?Trong cùng năm, Wally Amos ra mắt thương hiệu bánh quy hạt phỉ Wally Amos Presents. Dù vậy, ông nhanh chóng bị kiện vì vi phạm nhãn hiệu và bị cấm sử dụng tên cũng như hình ảnh tương tự của mình.“Tôi thật ngốc nghếch, xuề xòa và đơn giản. Tôi đã bán công ty và không nhận ra rằng mình đã bán cả tương lai của mình cùng với nó”, ông Amos chia sẻ. Không nản lòng, ông đổi tên thương hiệu thành Uncle Nonamé. Dù vậy, công ty cũng đã nộp đơn phá sản vào năm 1999, Amos ký một thỏa thuận với chủ sở hữu mới của Amos, Keebler, trở thành người phát ngôn chính. “Đây là một sự buồn vui lẫn lộn. Ông ấy đã trở lại công ty do chính mình xây dựng, song thật buồn khi phải trở lại đây với tư cách là một phát ngôn viên được trả lương”, con trai ông Amos cho nhiên, ông cũng sớm rời đi. Amos sau đó chuyển sang làm bánh nướng xốp với công ty Uncle Wally"s Muffin và mở một cửa hàng bánh mì ở Hawai"i. Ông cũng giành thời gian để viết sách và làm những công việc biệt, Amos từng xuất hiện trên chương trình Shark Tank phiên bản Mỹ ở tuổi 80 để gọi vốn cho The Cookie Kahuna, nhưng công việc kinh doanh này cuối cùng đã thất 2017, Amos từng chia sẻ cuộc sống gặp nhiều khó khăn, ông phải vật lộn để trả tiền ăn, tiền xăng xe và tiền thuê nhà. Câu chuyện thành công và sụp đổ nhanh chóng của Wally Amos về sau đã trở thành bài học kinh doanh đắt giá cho nhiều người trẻ.
Năm 2020 với nhiều biến động đang dần qua đi. Đã có những doanh nghiệp “tận dụng” thành công hiệu ứng dịch COVID-19 để đưa ra những chiến dịch thắng lợi, đem về danh tiếng lẫn doanh số. Tuy nhiên cũng có những dự án của các ông lớn phải chịu cảnh thất bại ê chề. Singapore Airlines Những chuyến bay không đích đến Hàng không là ngành chịu ảnh hưởng nặng nề của dịch COVID-19, vậy nên Singapore Airlines làm mọi cách nhằm cứu vãn tình hình thì cũng chẳng có gì lạ. Tuy nhiên dường như hãng hàng không này đã không thấu đáo khi thực hiện chiến dịch “flights to nowhere” máy bay chở khách bay vòng vòng và trở về điểm xuất phát ban đầu. Bay không điểm đến, nhưng lại ảnh hưởng đến môi trường. Do đó, dự án bị chỉ trích rất kịch liệt. Để chữa cháy cho ý tưởng này, Singapore Airlines đổi thành mô hình phục vụ bữa ăn trên chiếc máy bay A380 với giá khoảng 600 đô Singapore/bữa, thậm chí sẵn sàng ship đến tận nhà. Tuy nhiên một số chuyên gia cho rằng Singapore Airlines sẽ phải nỗ lực rất nhiều để chứng tỏ giá trị vượt trội của mình so với các nhà hàng có cùng mức giá. Mondelez Chiến lược marketing hướng đến con người Vào tháng 11, thương hiệu bánh kẹo lớn Mondelez đã khởi động chiến dịch marketing toàn cầu mới đánh mạnh vào “tính nhân văn”. Theo đó, thương hiệu này giới thiệu snack sẽ trở thành nền tảng kết nối mọi người, là tương lai của các món ăn vặt, cung cấp thức ăn đúng người - đúng cách - đúng thời điểm. Mondelez cho biết đây là “một cách tiếp cận độc đáo, tập trung vào khách hàng, nhằm tạo ra những sự kết nối chân thật và có tính người”. Không chỉ vậy, thương hiệu này còn tự hào cho biết họ “không còn marketing đến khách hàng, mà là tạo ra kết nối với khách hàng”. Nghe có vẻ đầy nhiệt huyết và nhân văn, thế nhưng hiệu quả lại trái ngược hoàn toàn. Trên khắp các trang mạng xã hội, cư dân mạng thay nhau buông lời chế giễu “Vậy hóa ra con người là cuộc sống, tình yêu và tiếng cười của marketing đó hả?” hoặc “Có phải robot nghĩ ra chiến dịch này không vậy?” Trước những phản ứng này, Martin Renaud - CMO Mondelez - cho biết “Một từ chứa nhiều tầng ý nghĩa lắm. Có thể người ta chỉ xem đây là những cụm từ đang hot và hỏi nhau chúng có nghĩa là gì mà thôi. Hi vọng mọi người sẽ nhận ý nghĩa chúng tôi muốn truyền tải. Tôi cũng sẵn lòng học hỏi từ mọi người, vì dù sao đây cũng là một cuộc trò chuyện 2 chiều”. Tuy vậy, lời giải đáp của Renaud cũng chẳng xoa dịu được tình hình. Nhà phê bình quảng cáo Bob Hoffman đánh giá chiến lược nhân văn của Mondelez là một “trò vớ vẩn”. Nếu người dùng đủ tỉnh táo và trưởng thành, thì họ sẽ nhanh chóng chán ghét và tẩy chay những cụm từ vô nghĩa này. Unilever Ấn Độ Đổi tên sản phẩm Phong trào BlackLivesMatter cũng là một trong những vấn đề nổi cộm trong năm 2020. Trước làn sóng của phong trào này, rất nhiều thương hiệu cũng đã lên tiếng. Tuy nhiên không phải ai cũng thành công. Một trong những thất bại lớn nhất thuộc về thương hiệu Unilever Ấn Độ IHU. IHU đã đổi tên sản phẩm kem trắng da Fair & Lovely thành Glow & Lovely, với mục đích xóa bỏ những thứ gợi nhớ đến các chữ “công bằng” fair, “làm trắng” whitening hoặc “làm sáng” lightning, đồng thời tiếp tục ra mắt các sản phẩm khác dưới tên gọi mới này. Tuy nhiên, ông lớn ngành hàng tiêu dùng nhanh này lại thất bại trong việc kết nối một sản phẩm làm trắng da đến chủ nghĩa da màu trong nước. Không chỉ vậy, Unilever còn nhận phải một đợt chỉ trích liên quan đến Kinita Shenoy - chủ biên tạp chí Cosmopolitan ở Sri Lanka. Theo đó, Shenoy cáo buộc Unilever đã “bắt nạt” cô khi cô từ chối review sản phẩm kem làm trắng da. Cô chia sẻ “Chủ nghĩa da màu đã trở thành một vấn đề ăn sâu trong cộng đồng bởi sự pha trộn độc hại giữa các yếu tố lịch sử, chủ nghĩa thực dân và hàng chục năm marketing độc hại.” Không chỉ Unilever, thương hiệu mỹ phẩm L’Oreal cũng dính vào vũng nước đục này vì bị cáo buộc “hai mặt”. Khi tình hình đấu tranh của người da màu tăng cao, L’Oreal đã đăng bài Instagram bày tỏ việc ủng hộ cộng đồng người da đen, phản đối việc phân biệt đối xử dưới bất kỳ hình thức nào. Tuy nhiên ngay lập tức người mẫu chuyển giới Munroe Bergdorf đã lên tiếng cáo buộc công ty này đang “làm màu”, bởi chính L’Oreal đã chấm dứt hợp đồng với cô sau khi cô lên tiếng về nạn phân biệt chủng tộc năm 2017. Còn tiếp... Đánh giá của bạn Mời các bạn tham gia vào group Diễn đàn Doanh nghiệp để thảo luận và cập nhật tin tức.
những câu chuyện kinh doanh thất bại